Em bắt đầu mùa đông trước quen anh Gió lạnh bàn tay và buổi chiều sâu lắng Em bắt câu thơ gãy đôi vần thầm lặng Xốn xang lòng, hai đứa ngập ngừng yêu Chỉ là buổi chiều hàng ghế đá cô liêu Làm thuơng nhớ bắc đôi cầu thuơng nhớ Chỉ còn như trái tim chừng lo sợ Lỡ lại chọn lạnh giá để yêu anh Nhịp nhàng thời gian năm cũ cũng trôi nhanh Và đông mới lại thở đều hơi ấm Bàn tay em nắm vào hư vô chậm Nhớ tay người xa vắng tự khi nao.
Nhớ đông xưa
