Ai thả vầng trăng Xuống dòng sông nhỏ Lăn tăn sóng thầm Vỗ bờ cây cỏ Một lời than thở Chực nói thành câu ... Bây giờ đi đâu về đâu ? Dòng sông cỏ úa một mầu trăng non. Còn thương sao chẳng chịu tròn Uốn cong lưỡi hái gối chòm sao đêm. Nửa lời thôi lại lãng quên Cho vàng con sóng...tìm em vỗ bờ. Xa nhau từ bấy đến giờ Nhớ ơi sao quá dại khờ...trẻ con. Vầng trăng tuổi vẫn còn non Và em tuổi vẫn còn son một thời!
Đâu là nửa vầng trăng
