Nỡ đành bỏ mặc dòng sông Nắng in loang bóng nước hồng phù sa Bên bồi bên của người ta Mình riêng bên lở biết là cô đơn . Cách nhau chỉ những giận hờn Không thuyền nên sóng chập chờn nối nhau . Em này có biết ta đâu Đồng xanh cánh gió ngập mầu biếc xanh.
Bến xưa
