Đêm cho những nỗi buồn cứ lặng lẽ rớt rơi. Đêm cho những nỗi đau chẳng thể nào kìm nén. Cô bé ơi, hạnh phúc ở đâu cho một tình yêu ko lối thoát. Anh như một kẻ dại khờ bỏ mặc bên tai tất cả mọi điều, để rồi cứ lao đầu vào một giấc mơ không có. Nhìn cái đích xa xăm nghẹn ngào trong vô vọng mà lòng anh cay đắng biết bao nhiêu. Sao anh vẫn cứ đi, sao anh chẳng thể nào dừng lại. Giấc mơ trong anh đã vụn vỡ bao lần. Đủ chưa, sao vẫn cứ mơ hồ. Rồi cũng sẽ có một ngày anh tỉnh giấc. Rồi cũng sẽ có m
[For Wind] . . .
