Nó oán hờn nghĩ, không ngăn nổi giọt nước mắt trào qua mi. Hình như anh đã rút khăn tay chấm nước măt cho nó. Cử chỉ này anh đã làm bao nhiêu lần, những lúc cần dỗ dành nó. Cái kiểu cuống quýt của anh khiến cơn hờn giận của nó lúc nào cũng tan ngay như bòng bòng xà phòng. Nhưng lần này, hành động của anh chỉ làm bùng lên cơn giận cuồng loạn trong nó. Mở to mắt nhìn anh , Nó hất tay anh ra : - Em đừng thế nữa..Hiện nay em cần tránh xúc động. Sao an ủi mình mà anh ta nói giọng đều đều như phát tha
Qua làn nước mắt
