Thông điệp mới nhất Thứ 5, Ngày 29 tháng 10 năm 2020

Qua làn nước mắt

Nó oán hờn nghĩ, không ngăn nổi giọt nước mắt trào qua mi. Hình như anh đã rút khăn tay chấm nước măt cho nó. Cử chỉ này anh đã làm bao nhiêu lần, những lúc cần dỗ dành nó. Cái kiểu cuống quýt của anh khiến cơn hờn giận của nó lúc nào cũng tan ngay như bòng bòng xà phòng. Nhưng lần này, hành động của anh chỉ làm bùng lên cơn giận cuồng loạn trong nó. Mở to mắt nhìn anh , Nó hất tay anh ra : - Em đừng thế nữa..Hiện nay em cần tránh xúc động. Sao an ủi mình mà anh ta nói giọng đều đều như phát tha

bình luận
Qua làn nước mắt

 
Nghe tiếng gót giầy quen thuộc của Anh từ trước hành lang bệnh viện, nó trở mình, quay mặt vào tường . Bao năm rồi , nó đã quen với tiếng chân ấy đến mức có thể nhận ra những âm thanh chắc nịch mà mạnh mẽ ấy từ xa. Tiếng bước chân ấy sẽ thuộc về người khác, vĩnh viễn ? Nó nhắm mắt , cố xua ý nghĩ đó. Nhưng làm sao nó chạy trốn nổi thực tại .Tiếng bước chân của anh đến rất gần. Anh đã đứng bên giường. Nó có thể cảm thấy rất rõ hơi ấm nồng nàn, thân thuộc đến thế mà cũng cách xa làm sao. Bàn tay ấm nóng của anh khẽ đặt lên trán nó . Thốt nhiên , nó thấy mình như lên cơn sốt. Nó rên lên khe khẽ, cảm thấy run rẩy vì lạnh.

Giọng anh ân cần và hấp tấp : - Em làm sao thế ? Anh gọi bác sỹ nhé ! Trời ơi, anh còn dám hỏi ba tiếng lạnh lùng " Em làm sao thế " được sao ? Nó oán hờn nghĩ, không ngăn nổi giọt nước mắt trào qua mi. Hình như anh đã rút khăn tay chấm nước măt cho nó. Cử chỉ này anh đã làm bao nhiêu lần, những lúc cần dỗ dành nó. Cái kiểu cuống quýt của anh khiến cơn hờn giận của nó lúc nào cũng tan ngay như bòng bòng xà phòng. Nhưng lần này, hành động của anh chỉ làm bùng lên cơn giận cuồng loạn trong nó. Mở to mắt nhìn anh , Nó hất tay anh ra : - Em đừng thế nữa..Hiện nay em cần tránh xúc động. Sao an ủi mình mà anh ta nói giọng đều đều như phát thanh viên dự báo thời tiết thế nhỉ ? " . Nó tủi thân nghĩ thầm . Đúng là nó không thể chạy trốn nổi thực tại nữa rồi.
Làm sao nó có thể ngây thơ đến mức hy vọng rằng, trận ốm liệt giường liệt chiếu của nó khiến anh xúc động nhận thấy, thực ra anh vẫn còn yêu nó nhiều lắm. Và những gì anh đã nói với nó cách đây nửa tháng chỉ là cơn ác mộng với cả hai người .Có nằm mơ, nó cũng không thể tưởng tượng rắng có một ngày, Anh - người mà nó đã yêu bao nhiêu năm nay - bối rối nhưng dứt khoát nói lời tuyệt tình . "Anh thấy có lẽ chúng mình nên dừng lại ở đây " . Trong thoáng chốc, ý thức của Nó bị mờ nhòe đi, nó không hiểu anh đang nói về vấn đề gì. Sau đó Anh nói những gì nhỉ ? Đại loại , anh phân trần rằng họ quá khác nhau, rằng anh bị ngột ngạt trong mối tình " yêu là cưới" của nó, rằng anh nghĩ sẽ không mang lại HP mà nó mong chờ và đáng được hưởng ....Nước mắt ròng ròng không kịp lau, Nó không thể hỏi lại anh một câu nào. Nó quá bất ngờ . Với một đứa con gái luôn chủ động trong cuộc sống như nó, tình huống này cũng không thể chống đỡ được. " Vì sao anh bỏ em ? " . Trong nó chỉ có một câu đó âm thầm đau đớn .Vì sao nhỉ ? Mình có lỗi gì ? Những ngày sau đó đối với Nó cứ bồng bềnh như trên mây . Cảm giác không trọng lượng lần đầu tiên trong đời khiến Nó không thể đứng vững .Các nhà khoa học gọi tên tình trạng của nó là " shok" , các nhà thơ sẽ gọi là thất tình. Lần đầu tiên , một cô gái hoàn toàn khỏe mạnh và ít khi mất bình tĩnh trong cuộc sống cảm thấy như bị rút hết sức lực.

Sau một tuần nằm liệt ở nhà không đi làm , chẳng thiết ăn uống gì, da nó trắng trong đến mức nhìn thấy rõ gân xanh. Xót con quá , ba mẹ đưa nó vào bệnh viện. Không hiểu vì sao mà anh biết nó nhập viện và lập tức có mặt ngay trong buổi chiều hôm đầu tiên. Môi nó hình như hồng lại một chút khi anh vừa xuất hiện. Ân cần, như một người chồng tận tụy, anh ngồi bên giường, kiên nhẫn bóc từng múi cam đưa vào tận miệng nó.Đến bữa , khi mẹ nó mang cháo vào , anh chính là người lau thìa , mở nắp cặp lồng , thậm chí còn bón cháo cho nó . Bệnh nhân các giường bên bên cạnh nhìn vào đều cho là một cặp vợ chồng HP. Chỉ có nó, dù cố lừa dối bản thân nhưng không thể phủ nhận rằng , sự chăm sóc của anh đơn thuần vì trách nhiệm. Có thể vì ân hận nữa .Nhưng tuyệt nhiên, không vì tình yêu.
Cái ngọn lửa yêu lấp lánh trong mắt anh, nó tìm hoài mà không thấy. Mà hồi còn là của nhau, nó có để ý đến điều đó không nhỉ ? Có lẽ không . Nó đã quen có anh bên cạnh như một điều tự nhiên . Nó yên tâm xây đắp tình yêu của mình, không bao giờ nghĩ rằng có một ngày nó lại tan vỡ thành từng mảnh. Như bây giờ . Khi anh luôn bên nó , nhưng là vì sự áy náy. Hai tuần nằm viện với Nó trôi nhanh hơn một giấc mơ. " Em khỏe lại đi nhé, để còn về ăn tết với mẹ" . Những lời thủ thỉ bên tai hàng ngày của anh kể ra cũng có tác dụng. Trong một ngày , Nó trải qua nhiều tâm trạng khác nhau. Có lúc nó thấy giận anh run người, muốn hất tung tất cả những gì anh dịu dàng đặt vào tay nó. Có lúc thấy trong lòng mềm lại, cảm động vì anh không quay lưng  lại với nó, dù rằng anh là nguyên nhân gây ra cú sốc kinh người. Buổi sáng hôm nó xuất viện , Anh điện thoại nói rằng có cuộc họp đột xuất nên không thể có mặt. Nhưng khoảng 9h, Nó nhận được một bó hoa thạch thảo gói trong bóng kính thắt nơ tím xinh xắn từ một người lạ mặt, kèm theo một phong thư. Thư của anh . Không cần mở nó cũng có thể đoán ra ngay. Thư viết :" có lẽ em còn lâu mới tha thứ cho anh, nếu điều đó làm cho em cảm thấy nhẹ lòng. Anh chỉ muốn em hiểu rằng , có những tính yêu tự nó mất đi như thế , không hẳn là do lỗi của riêng ai... .
Nếu ngay từ bây giờ mà lòng anh không thấy xốn xang khi gặp em, liệu sau này anh có thể mang lại HP cho em không? Anh chợt nhận ra rằng , không hẳn chúng ta đã yêu nhau, mà chỉ là kết đôi với nhau theo phản xạ của những người con trai, con gái đến tuổi phải tìm cho mình một người để yêu, và để tiến đến một đám cưới . Tha lỗi cho anh !" .Nó không muốn làm mình đau lòng thêm với ý nghĩ đằng sau những lời tỉnh táo trong thư kia là cái gì ? Liệu có phải một bóng hình ẩn hiện nào đó khiến anh buộc phải ấn phím " de-lete" hình ảnh của nó? Đứa con gái cả quyết trong nó dạy nó cũng nên có cùng một cử chỉ như vậy " de-lete" quá khứ dứt khoát. Dần dần nó học được cách tha thứ cho anh Nó hiểu rằng , yêu là điều không thể cố gắng.Dù rất đau nhưng nó vẫn cố mỉm cười qua làn nước mắt

Võ hồng Thu

Back to Top