Anh xuất hiện trong cuộc sống của tôi như một cơn gió mát lành giữa trời hạ oi nóng, như làn gió khẽ thổi bay mái tóc tôi làm tôi cười thích thú. Nhẹ nhàng và bất ngờ như vậy, anh làm tôi cười bởi những câu nói hóm hỉnh; mang cho tôi những niềm vui nhỏ nhỏ khi cuộc sống của tôi quá mệt mỏi. Và như thế mình chát với nhau. Rồi từ lúc nào em đã nhớ nhung anh. Anh luôn là người duy nhất em muốn nói chuyện mỗi khi online, em bật nick sáng và chờ đợi cái tên quen thuộc trong nỗi nhớ của e
Nấm mồ vô danh
